Tỷ phú Trần Thành chuỗi ngày kinh doanh gian khó

(NTD) - Trước năm 1975 ở Sài Gòn các bà nội trợ đều tin dùng bột ngọt “Vị hương tố” để nêm nếm, chế biến các món ăn trong bữa cơm gia đình. Còn mọi người thì rất quen thuộc với mì ăn liền “Vị Hương”. Đây là hai loại gia vị, thực phẩm không chỉ là thương hiệu nổi tiếng trong nước mà còn xuất sang các nước Đông Nam Á.

Khi nói đến bột ngọt “Vị hương tố” và mì ăn liền “Vị Hương” không ai là không biết ông chủ của nhà máy sản xuất ra hai loại sản phẩm này, đó là tỷ phú Trần Thành một người Việt gốc Hoa, từng là Bang trưởng Triều Châu rất có thế lực trong cộng đồng người Hoa Chợ Lớn. Vừa có tiền, vừa có thế lực, tỷ phú Trần Thành được ví như “ông vua không ngai” trong giới kinh doanh của Sài Gòn suốt mấy thập niên. Nhưng cuối cùng đã bị một mỹ nhân người Đài Loan sang Việt Nam biểu diễn hớp hồn, đó là diễn viên nổi tiếng Thang Lan Hoa. Cú hớp hồn này khiến tỷ phú Trần Thành bị choáng và lao vào người đẹp như con thiêu thân tự đốt cháy mình trong quầng sáng oan nghiệt để cuối cùng chỉ còn lại hai bàn tay trắng.

1

Công ty Thiên Hương lừng lẫy một thời của tỷ phú Trần Thành ở đường Hải Thượng Lãn Ông Q.5.

Thuở cơ hàn kiếm cơm độ nhật

Trần Thành sinh ra trong một gia đình người Hoa gốc Triều Châu. Gia đình Trần Thành đặt chân đến vùng đất Chợ Lớn với thân phận của một người Trung Hoa tha hương cầu thực. Và cậu bé Trần Thành lớn lên trong nghèo khó, thất học phải bươn chải kiếm sống trong cộng đồng người Hoa Chợ Lớn và xã hội miền Nam đang còn nhiều khó khăn, phức tạp. Khi đã ở tuổi thanh niên, Trần Thành cũng cần một công việc ổn định để tự nuôi sống bản thân và phụ giúp gia đình. Do không có học vấn, lại chẳng nghề nghiệp nên Trần Thành chỉ hy vọng vào sức khỏe của một chàng thanh niên tuổi đôi mươi để… bán sức lao động kiếm cơm độ nhật. Nhưng đi tới đâu, các hãng xưởng của cộng đồng người Hoa Chợ Lớn cũng không tiếp nhận vì làm việc chân tay ai cũng có nhưng nghề nghiệp chuyên môn đang cần thì lại thiếu người.

Giữa lúc chàng trai chán nản định bỏ cuộc thì Trần Thành được ông chủ họ Trịnh, một cơ sở sản xuất dầu thực vật ở dạng bán thủ công nhận vào làm việc với chân… cọ rửa thùng đựng dầu ăn.

Trần Thành làm việc cật lực, không chê đồng lương bèo bọt, chẳng quản khó khăn. Ngoài công việc được chủ giao, ông còn phụ giúp những đồng nghiệp khác trong xưởng ép dầu không nề hà giờ giấc. Không những thế, chàng trai trẻ này còn vui vẻ quét dọn nhà xưởng, thu gom nguyên liệu rơi vãi, tiết kiệm tối đa việc hao hụt sản phẩm cho nhà chủ. Thấy chàng thanh niên cần mẫn, trung thành, ham làm, chí tình ông chủ cơ sở ép dầu thực vật chú ý, tin tưởng giao luôn khâu vệ sinh nhà xưởng, quản lý vật tư nguyên liệu cho Trần Thành phụ trách. Từ đó Trần Thành trở thành quản lý cơ xưởng ép dầu lúc nào không hay.

Chẳng bao lâu sau Trần Thành được chủ cơ sở tin tưởng giao cho phụ trách khâu thu mua nguyên liệu, chính thức bước vào khúc quanh quan trọng, khởi đầu của một doanh nhân sau này. Cụ thể, Trần Thành được thay mặt ông chủ Trịnh đi khắp nơi, quan hệ với những nông dân xưa nay vẫn làm ăn với ông chủ Trịnh để bán sản phẩm. Để tạo mối quan hệ lâu dài, Trần Thành khôn khéo tính toán không để nông dân bị thiệt mà ông chủ cũng hài lòng trong việc ngã giá mua bán nguyên liệu tùy theo biến đổi của thị trường.

Thấy chàng trai mà ông giao phó công việc thu mua nguyên liệu làm còn “siêu” hơn mình nên ông chủ Trịnh quyết định giao luôn khâu thu mua sản phẩm của cơ sở chế biến dầu ăn cho Trần Thành. Công việc được chủ động hơn nên Trần Thành mở rộng địa bàn ra khắp miền Nam và cả Campuchia, hiệu quả nhờ thế cũng đạt cao hơn. Rồi chuyện phải tới đương nhiên sẽ tới khi ông chủ Trịnh quyết định cho Trần Thành làm nhà cung cấp nguyên liệu cho cơ sở chế biến của ông ta, cũng có nghĩa là Trần Thành tách ra để kinh doanh độc lập không còn là nhân viên của xưởng, bị lệ thuộc vào ông chủ nữa.

Trần Thành cưới vợ, lận lưng được một số vốn để làm ăn trong vai trò một nhà cung cấp nguyên liệu cho các cơ sở chế biến dầu ăn trên thị trường Sài Gòn - Chợ Lớn. Để tạo điều kiện cho chàng trai có chí, ông chủ Trịnh quyết định cho Trần Thành vay một số vốn lớn để phát triển, xây dựng cơ nghiệp. Và thế là từ một chàng trai nghèo khó, chỉ mong kiếm cơm độ nhật với chân cọ rửa thùng dầu ở một cơ sở chế biến dầu thực vật khu vực Chợ Lớn, không bao lâu Trần Thành đã nghiễm nhiên trở thành một ông chủ thu mua nguyên liệu cung cấp cho tất cả các cơ sở sản xuất dầu ăn trên thị trường.

Đại gia tạo nên thương hiệu Việt “Vị hương tố”

Khi đã trở thành nhà cung cấp, Trần Thành càng nâng cao uy tín trên thương trường và mở rộng tầm ảnh hưởng để chuẩn bị phát triển ngành nghề kinh doanh. Chỉ trong thời gian ngắn “ông chủ” họ Trần đã thâu tóm tất cả nguồn nguyên liệu vào tay mình và cung cấp độc quyền cho các cơ sở sản xuất. Sự nghiệp đã vững chắc, ông Trần Thành trả hết vốn vay cho chủ cũ, giải quyết sòng phẳng mọi ơn nghĩa và quyết định đi một số nước như Nhật Bản, Đài Loan, Singapore… tham quan, học hỏi và tìm hiểu thị trường để kinh doanh sản phẩm phù hợp.

Trở về, ông chủ họ Trần quyết định nhập dây chuyền sản xuất bột ngọt, thứ gia vị mà thị trường nào cũng rất cần, trước mắt là cung cấp cho thị trường trong nước vì miền Nam lúc đó còn phải sử dụng bột ngọt của Nhật Bản và Đài Loan nhưng với số lượng hạn chế. Thế là bột ngọt mang thương hiệu Việt: “Vị hương tố” ra đời vào năm 1960 với máy móc thiết bị nhập từ Nhật Bản. Ngay khi mới ra đời và có mặt trên thị trường, bột ngọt “Vị hương tố” đã ngang tài ngang sức với bột ngọt ngoại nhập và chỉ trong thời gian ngắn đã chiếm đến 80% thị phần nhờ chất lượng ngang với hàng ngoại nhập và giá rẻ.

Nhà máy sản xuất bột ngọt “Vị hương tố” của ông Trần Thành từ ngày đi vào hoạt động đã chạy hết công suất nhưng vẫn không đáp ứng được thị trường trong nước. Các bà nội trợ đã “mê tín” thương hiệu này nên bột ngọt “Vị hương tố” đã đánh bạt được bột ngọt của Nhật Bản, Đài Loan. Thành công vang dội với thương hiệu bột ngọt, ông chủ Trần Thành liền phát triển sang mặt hàng mì ăn liền với nhãn hàng “Vị Hương”. Mì ăn liền “Vị Hương” cũng nhanh chóng trở thành thương hiệu uy tín ở miền Nam. Ông chủ Trần Thành lại sản xuất thêm mặt hàng mì chay, nước tương, tàu vị yểu… và mặt hàng nào cũng thành công vang dội.

Thập niên 1960 trở về sau là thời kỳ vàng son của ông Trần Thành. Với lợi nhuận khổng lồ thu về, bằng cái nhìn xa của một nhà kinh doanh, ông chủ Trần Thành không dừng lại với ngành công nghiệp thực phẩm chế biến mà còn đầu tư ở nhiều lãnh vực kinh doanh khác như: Ngũ cốc, khách sạn, nhà hàng, bệnh viện và cả trường học. Nhờ có số vốn khổng lồ, đầu óc kinh doanh thực tế, nắm bắt được biến chuyển của thị trường và cả thị hiếu người tiêu dùng trong mỗi giai đoạn nên đại gia Trần Thành kinh doanh ở lãnh vực nào cũng thắng lợi. Sau khi chiếm lĩnh thị trường trong nước một cách vững chắc đại gia Trần Thành liền nhắm sang thị trường nước ngoài. Ông tung vốn đầu tư vào bất động sản, nhà hàng, khách sạn ở Singapore, Đài Loan, Hồng Kông. Người ta không biết rõ tài sản của ông thực tế là bao nhiêu, nhưng so với số vốn đầu tư ở nước ngoài có thể đoán còn nhiều gấp bội lần vốn trong nước.

2

Múa rồng đặc trưng Tết của người Hoa ở Chợ Lớn.

Cuộc gặp gỡ số phận với mỹ nhân Thang Lan Hoa

Hơn nửa đời người, tỷ phú Trần Thành chỉ lo chí thú làm ăn, gầy dựng cơ nghiệp. Không bao giờ ông sa đà vào chỗ ăn chơi trác táng, cờ bạc, rượu chè và nhất là trai gái lăng nhăng như một số đại gia thời xưa lẫn thời nay. Thế nhưng… có thể người ta chỉ giữ được mình khi không có cơ hội để sa ngã, tỷ phú Trần Thành cũng thế. Đó là một lần, nhận lời mời của các bang trưởng cộng đồng người Hoa Chợ Lớn, diễn viên sắc nước hương trời Thang Lan Hoa từ Đài Loan sang Việt Nam giúp vui văn nghệ cho giới tài phiệt Chợ Lớn. Trong buổi giúp vui này tất nhiên không thể thiếu mặt tỷ phú Trần Thành, ông Bang trưởng bang Triều Châu trong cộng đồng người Hoa ở Chợ Lớn.

Ngay từ khi chạm mặt mỹ nhân Thang Lan Hoa, tỷ phú Trần Thành đã bị hớp hồn bởi sắc đẹp của cô diễn viên tài sắc xứ Đài, trái tim thấm nhuần triết lý sống “kinh doanh cũng như đi tu” của ông đã… đập loạn nhịp, không còn tính toán việc làm ăn được nữa mà thay vào đó là sự rạo rực, háo hức muốn chiếm đoạt người đẹp. Sau buổi biểu diễn, nguyện vọng này của Trần Thành được các ông bang trưởng khác sắp xếp. Với đống tiền như núi, uy thế kinh doanh lẫy lừng thì việc tỷ phú Trần Thành gặp mỹ nhân Thang Lan Hoa chỉ là chuyện nhỏ.

Sau đêm hội ngộ này, chẳng biết mỹ nhân Thang Lan Hoa có bí quyết chinh phục nào đã khiến cho ông chủ Trần Thành hồn xiêu phách lạc, bao nhiêu năm ép lòng “đi tu” giờ được cơ hội bùng nổ. Tỷ phú Trần Thành say Thang Lan Hoa như điếu đổ và được dịp… xài tiền như nước để đánh đòn phủ đầu người đẹp. Những khoản tiền kếch xù để mua nhẫn kim cương, đồng hồ Rolex vàng, thời trang hàng hiệu và vô số những món quà tặng đắt tiền trong những dịp sinh nhật, ngày lễ tình nhân… không chỉ trong buổi đầu sơ ngộ ở Chợ Lớn - Sài Gòn mà còn ở tận xứ Đài. Thế là công việc kinh doanh xuống dốc dần, cũng đồng nghĩa với cả núi tiền của tỷ phú Trần Thành cũng hao mòn dần trong cuộc tao ngộ với mỹ nhân mà… “ngàn vàng không đủ mua một trận cười”.

Phàm ở đời, bất cứ cuộc tình nào xây dựng trên cơ sở đồng tiền đánh gục trái tim cũng đều nhanh chóng tan vỡ khi người ta đã thỏa mãn từ hai phía. Tỷ phú Trần Thành và mỹ nhân Thang Lan Hoa cũng thế, họ chia tay nhau theo đúng quy luật cung cầu này và chẳng ai đau khổ hay buồn phiền mà chỉ có sự mất mát trong cuộc đánh đổi vật chất giữa người mua và kẻ bán. Chuyện tình của đại gia “Vị hương tố” với diễn viên Thang Lan Hoa từng làm dư luận bị choáng, đặc biệt trong cộng đồng người Hoa ở Chợ Lớn vẫn thường được nhắc đến trong giới kinh doanh như một bài học để đời.

VÕ THU SƠN