Nghị lực phi thường của ‘cô gái xương thủy tinh’

 Nhiều người khuyên Thương cứ đi xin, họ nói với cô: “Đầy người không khuyết tật họ còn làm thế, cháu khuyết tật tội gì không xin”. Nhưng Thương không làm thế. Cô đã tự mình vươn lên…

Thân hình nhỏ bé, cao 80 cm và nặng chưa đầy 22 kg, đôi chân chưa bao giờ đứng vững nhưng nữ giám đốc này thật tài ba, giúp đỡ được nhiều
mảnh đời trong xã hội.

“Bước chân” không mỏi

Chị Nguyễn Thị thu Thương là con thứ trong gia đình có đông anh chị em tại Nam Phong, Phú Xuyên, Hà Nội, bố là công nhân xây dựng, mẹ làm nông nghiệp và nhận sửa chữa quần áo tại nhà.

Thu Thương là người duy nhất trong gia đình bị mắc căn bệnh xương thủy tinh bẩm sinh.

Tuổi thơ của cô là chuỗi ngày dài với những giọt nước mắt đau đớn khi hết
lần này đến lần khác bị gãy xương.

Điều đó khiến Thương gặp rất nhiều khó khăn
và là nguyên nhân khiến cô không được đến trường như bao bạn bè cùng trang lứa. 

Ý thức được căn bệnh mình mắc phải và sự vất vả của bố mẹ, ước mơ được làm một
nghề gì đấy để giúp đỡ gia đình trong cô trỗi dậy.

Tình cờ xem được chương trình
“Người tốt việc tốt” trên Đài truyền hình Hà Nội nói về Trung tâm dạy nghề “Vì
ngày mai”, cô nảy ra ý định xin bố mẹ cho đi học nghề.

Vốn thông minh nên Thương rất ham và tranh thủ học thật nhanh, nhiều khi chưa
học công đoạn này đã phải tìm hiểu công đoạn khác rồi học lỏm, bắt chước làm
theo.

Chỉ sau 3 tháng cô đã tự mình hoàn thiện được sản phẩm đầu tiên là một
chiếc đèn cúc kết ba bằng khuy áo. Từ ấy, Thương đã mày mò tự làm ra các sản
phẩm với mẫu mã sáng tạo như: Đèn bàn, áo len, lọ hoa…


Không ngừng mơ ước

Sau một thời gian, Thương nhận thấy nhu cầu thị trường không chỉ ưa chuộng các
sản phẩm bằng cúc áo mà còn cả các sản phẩm “tranh giấy quấn nghệ thuật” . Nắm
bắt được nhu cầu đó, cô đã tự mày mò, học hỏi trên mạng.

Năm 2008, Thương đã thành lập nên trung tâm đồ thủ công mĩ nghệ riêng cho mình.
Đồng thời, cô cũng mở trang điện tử thuongthuong.net để quảng cáo cho sản phẩm
của trung tâm.

Những ngày đầu gây dựng trung tâm, Thu Thương đã rất vất vả vì thiếu kinh phí. Cô đã làm
nhiều việc để có tiền lo cho trung tâm, kể cả việc tự mình đi hát cho một trung
tâm với lời hứa hẹn kiếm nhiều tiền.

Kỉ niệm nhớ nhất mà Thương có được là lần đi xuống Hải Phòng 5 ngày, cô quan sát
được nhiều hoàn cảnh, có những hoàn cảnh chưa bao giờ gặp phải, những người
khuyết tật ăn xin bò lê lết ở trước cổng chùa, rồi cả những người lành lặn khỏe
mạnh cũng giả vờ khuyết tật đi xin.

Nhiều người khuyên Thương cứ đi xin, họ nói với
cô: “Đầy người không khuyết tật họ còn làm thế, cháu khuyết tật tội gì không
xin”.

Nhưng Thương không làm thế. Cô đã tự mình vươn lên…


Và ước mơ đã chạm tới đích

Nhờ mở trang điện tử, các sản phẩm của trung tâm dần dần được
nhiều người biết đến. Cô cũng chia sẻ, trong cái rủi có cái may, vì là người
khuyết tật nên cũng được xã hội ưu ái và giúp đỡ. Báo chí viết bài về cô như một
người vươn lên số phận nhưng cũng tuyên truyền các sản phẩm cho trung tâm của
cô.

Thương chia sẻ, với người bình thường một ngày có thể làm được 3 sản phẩm, nhưng
với người khuyết tật có khi 3 ngày mới được 1 sản phẩm, thậm chí một ngày chỉ
làm được một góc sản phẩm.

Hiện tại trung tâm của Thu Thương đã tạo công ăn việc làm
cho 16 công nhân. Thu nhập của những công nhân khoảng 2,5 triệu đồng/tháng.

Trăn trở lớn nhất vẫn của Thương là xây dựng được thương hiệu riêng cho tranh
giấy. Cô hi vọng mọi người trân trọng sức lao động của nghề thủ công nói
chung cũng như người khuyết tật nói riêng khi mua sản phẩm tranh giấy.

Thu Hằng

Nguồn: vietnamnet.net

TAGS: